Arlette Quynh-Anh Tran
‘Kann ich Kant? - Kant, kann ich?’ 2010
Mixed media: Type C photographs, book Three components: 80 x 26 x 4cm (each frame)

Can I interpret one text as itself a being without any of my background or knowledge related to the text? Can my previous context of thoughts make this interpretation biased? Should i ignore my identity and adapt myself to the author's opinion, or should i make him (in particular his work) adapt to my opinion?

In analyzing Immanuel Kant's text 'Answering the question: What is Enlightenment?' (Beantwortung der Frage: Was ist Aufklärung?) for my very first philosophical study, i had to confront these very questions and difficulties in approaching his core concept. Kant outlines two aspects of being enlightened in 'Answering the question: What is Enlightenment?'. Firstly, from the internal view of an individual, he or she must liberate themselves from any nonage without hesitation of using their reason.

Firstly, the individual can liberate themselves from the blindness and bindings of conventional thought (Kant refers as ‘unmundigkeit’ or ‘nonage’) using reason. Secondly, the individual must examine the impact of institutions and their claim to the dictation of how these conventions are used, discussed and defined (Kant refers as control of ‘Vormunder’ or ‘societal custodians’).

What can i learn from Kant's general lesson? As an initial subversion, I blended his context to my current situation. While Kant exemplifies his thoughts by European, particularly Prussian understandings of late 18th Century circumstances of art and science, but mostly religion and politics (when feudalism was soon to be replaced by republic); I dragged these feudal examples into the society of today, comparing and watching my specific surroundings through his argument. A further subversion in applying Kant's philosophical concepts to my own reality was to take advantage of his blaming un-enlightenment on the ‘custodian.’ There is an old chestnut, especially in my land, that whenever a problem appears, people point the finger at the state. It is easy and favorable to do that, since the state, here i call our 'custodian', the leader who shepherds their public, has certainly made mistakes during their management; and we, the public, have no fault at all because we are just the pure that obey without any dispute. Chaining myself to this bias, i extracted Kant's examples during monarchy period into the socialistic era to withdraw my guilt, my public's guilt and to transfer all to our custodian. Was I trying to adapt Kant to my own context by embracing all of his arguments? Did i falsify his concept? Did i really set myself free from my nonage to be ready to think by my own brain and not be dependent on another's partisanship?

Kann ich Kant? - Kant, kann ich? illustrates my problem with Immanuel Kant, in particular the philosophical game between me and his text. The title is also a game of syntax with the German language. Kann ich Kant? (Can i Kant?) does not mean anything in normal use. Here I adjust the specific name ‘Kant’ to a verb, which is understood as 'be able to comprehend Kant's text, grasp Kant's ideas and reason as in Kant's concept'. That is my question to myself whether my competence can handle Kant's 'Was ist Aufklärung?' (What is Enlightenment?) or not. For me, Kant, kann ich? is not a question anymore, but ‘to Kant’. I seek to subvert the position of transfer of enlightenment to consider him enlightened - 'aufgeklärt' by forcing his ideas to adapt mine and myself pretending to be his custodian.

‘Kann ich Kant? - Kant, kann ich?’ 2010
Chất liệu tổng hợp: hình loại C, sách
Mixed media: 80 x 26 x 4cm (mỗi khung)

Liệu tôi có thể diễn giải một văn bản theo đúng bản chất của chính văn bản đó, và không phụ thuộc vào bất kì nền tảng kiến thức có sẵn của tôi liên quan đến văn bản? Liệu những phương thức suy nghĩ đã định trong đầu tôi có làm cho sự diễn giải này trở nên lệch lạc? Tôi có nên gạt bỏ căn tính của mình và áp đặt bản thân vào tư tưởng của tác giả hay là tôi nên áp đặt vị tác giả đó, ở đây là tác phẩm hay văn bản của họ, vào đường lối tư tưởng của tôi?

Khi phân tích văn bản 'Trả lời câu hỏi: Khai sáng là gì?' (Beantwortung der Frage: Was ist Aufklärung?) của Immanuel Kant trong bước đầu tiên của quá trình nhập môn triết học, tôi phải đối mặt với những câu hỏi và khó khăn nêu trên để tiếp cận được đến ý tưởng cốt lõi của tác giả. Kant chỉ ra trong ''Trả lời câu hỏi: Khai sáng là gì?' hai vấn đề của việc khai sáng. Một là từ bên trong mỗi cá nhân, ta phải giải phóng chính mình khỏi sự non nớt hay thói ngần ngại sử dụng lý trí của bản thân. Một mặt khác từ ảnh hưởng bên ngoài, sự quản lý hoặc chăn dắt những lý luận cá nhân của người 'bảo hộ' cũng cần được gỡ bỏ. Tôi đã học được gì từ bài học tổng quát của Kant? Một cách lầm lẫn, tôi khuấy trộn văn cảnh lịch sử thời Kant với văn cảnh hiện tại của tôi. Trong khi Kant minh họa luận điểm của ông bằng các ví dụ nghệ thuật, khoa học, chủ yếu là tôn giáo và chính trị thuộc hoàn cảnh Châu Âu, cụ thể là nước Phổ vào cuối thế kỉ thứ mười tám, khi chế độ phong kiến đang nắm giữ quyền lực và sớm bị thay thế bởi nền cộng hoà; tôi đã lôi toàn bộ những ví dụ thời phong kiến ấy áp vào thời điểm hiện nay, đem so sánh và quan sát môi trường xung quanh tôi qua lăng kính thời Kant, trong lúc xã hội chủ nghĩa đang thực thi trên mảnh đất này. Một điểm sai khác khi áp dụng ý nghĩ triết học Kant: tôi đã lạm dụng việc ông tố cáo sự phản-khai sáng của kẻ 'bảo hộ'. Có một thói cũ, nhất là ở đất nước của tôi, rằng bất kể khi nào có vấn đề xảy ra, người ta sẽ kêu ca lỗi thuộc về chính quyền. Làm như thế thì thật vô cùng dễ dàng và thoải mái, bởi chính quyền, ở đây tôi gọi là người 'bảo hộ' của chúng ta, ngưòi lãnh đạo chăn dắt công chúng, tất nhiên đã có thể mắc phải nhiều lỗi lầm trong quá trình quản lý; và chúng ta, công chúng số đông, chẳng hề có lỗi gì hết vì chúng ta chỉ đơn thuần là những kẻ vâng lời không hề phản bác hay đóng góp. Trói mình vào cái nhìn lệch lạc này, tôi trích dẫn ví dụ thời quan chức của Kant đưa vào môi trường xã hội chủ nghĩa nhằm xoá bỏ lỗi lầm của tôi, của công chúng và chuyển toàn bộ lên người 'bảo hộ' của chúng ta. Có phải tôi đã bằng mọi cách cố áp đặt văn cảnh của Kant vào văn cảnh của tôi? Có phải tôi đã làm sai lệch đi ý nghĩ của ông? Liệu tôi đã thực sự giải phóng chính mình ra khỏi sự non nớt để sẵn sàng suy nghĩ bằng trí não của mình và không dựa dẫm vào ý tưởng đỡ đầu của bất kì ai?

Kann ich Kant? - Kant, kann ich? diễn tả vấn đề của tôi với Kant, cụ thể trong trò chơi triết học giữa tôi và văn bản của ông. Tên tác phẩm cũng là một trò chơi cú pháp với Đức ngữ. Kann ich Kant? (Tôi có thể Kant?) không mang ý nghĩa gì theo lối hiểu và sử dụng ngôn ngữ thông thường. Ở đây, danh từ tên riêng Kant mang chức năng như một động từ, được hiểu là 'có khả năng lĩnh hội văn bản của Kant, thâu tóm được ý tưởng của Kant và suy luận được như suy nghĩ của Kant'. Đó cũng là câu hỏi lớn của tôi dành cho mình rằng liệu tôi có đủ sức nắm bắt cái điều Khai sáng mà Kant đã lý giải. Kant, kann ich? lại không phải là câu hỏi dành cho tôi mà dành cho Kant. Một câu hỏi mang tính châm biếm. Vị trí người thu-nhận -ý-tưởng của tôi đảo ngược cho Kant, coi như thể ông là người 'được khai sáng' - ''aufgeklärt' bằng cách cưỡng ép những ý tưởng của ông thích nghi với ý tưởng của tôi và giả định tôi là kẻ 'bảo hộ' ông.


« prev [ back to the exhibition page ]